CÂU CHUYỆN VỀ QUÁN BÚN RIÊU ẤM ÁP
Giữa cuộc sống Sài Gòn tấp nập và sôi động, con người ta dường như không có một cảm giác yên tĩnh, lối sống hiện đại đã làm mờ đi nét văn hóa của người Việt xưa, Nhìn vào vỉa hè nhìn thấy một bà cụ đang nhen nhóm bếp củi, làn khói trắng mờ ảo có chút hơi ấm từ ngọn lửa, khiến ai cũng nhớ đến quê hương của mình, nhìn khuôn mặt khắc khổ của bà hơi chạnh lòng, tuổi của bà đã quá già tay run rẩy, ánh mắt cũng đã kém dần đi, phụ giúp cùng bà còn có hai người em,
Bà Sang bán không quan tâm đến tiền bạc, bà chỉ muốn cuộc sống thêm ý nghĩa
bà bán nhưng không quan tâm đến giá cả, họ thích lấy mấy thì múc cho họ chứ không nói gì, người lấy ít bù người lấy nhiều thôi, dường như lối suy nghĩ đơn giản đã giúp bà có một năng lượng tiếp tục với công việc tứ lúc nhỏ tới bây giờ, Chính bời vậy quá ăn của bà được truyền tai nhau về một bà cụ tốt bụng rất vô tư, cùng giọng nối ấm áp, và đặc biệt các vị khách tới đây đều hài lòng về con người nhiệt tình, thật thà mà cả chất lượng bát bún riêu của bà. Người ta nói người nghèo rất giàu tình cảm bà luôn sẵn sàng giúp đỡ nhưng mảnh đời bất hạnh, bà sẵn sàng đưa họ tiền, chịnh vì vậy khách họ cũng thương và yêu quý bà nhiều hơn, bà luôn dành những gì tốt vào bát bút riêu,
Quán bà lúc nào cũng đông khách tới ủng hộ
hết đồ ăn là bà lại khiêng đồ về nhà làm tiếp, dường như bà ít có thời gian để nghỉ ngơi, bà sợ khách đợi mình lâu, nên bà chỉ uống một ngụm nước rồi tới chỗ bán, tô bún phải còn nóng hổi thơm ngon bà mới chịu bán, một vị khách chia sẻ bà như người mẹ chăm lo cho từng bữa ăn, nước uống cho mọi người, chính sự quan tâm đến từng bát bún riêu, nên mọi người đều cảm động và thương cụ bà nhiều hơn, bà luôn tươi cười bắt chuyện với khách,
Món ăn của bà luôn được khách đánh giá là ngon nhất
nhiều khi mọi người không hiểu bà nói gì nhưng vẫn vui vì trong bà cười rất thoải mái, vì tuổi già nên nhiều khi tría gió trở trời bà lại lên cơn đau nhức, có lần bà bị độ quỵ phải nằm trên giường bệnh, nhưng bà vẫn vui cười tinh thần lạc quan đã giúp bà vượt qua cơn bạo bệnh,
bạ chỉ mong khỏi bệnh là bắt tay ngay vào công việc, bà không trịu ở nhà còn sức là bà vẫn còn bán, với cái tính cách vui vẻ, không trịu nghỉ ngơi an hưởng tuổi già, hễ cứ còn sức là vẫn bán, bà có sở thích rất thích lên chùa cầu bình an, không phải cho bà mà cả mọi người, bà nói 'Người ta ổn định thì mình mới ổn định, người ta không ổn định lộn xộn thì mình cũng vậy'



No comments :
Post a Comment