Friday, August 19, 2016

CÂU CHUYỆN VỀ CHỊ BÁN VÉ SỐ VÀ ANH SỌ DỪA

CÂU CHUYỆN VỀ CHỊ BÁN VÉ SỐ VÀ ANH SỌ DỪA

Gần đây trên các trang báo luôn đăng hình ảnh người đàn ông tật nguyền, hằng ngày vẫn ngồi bán vé số trên vỉa hè, ông tên là Võ Đình Trung, quê ở huyện Sơn Hòa tỉnh Phú Yên, ông bị nhiễm chất độc màu da cam khiến chân tay ông dần bị tiêu biến dần, thật đáng buồn khi gia đình người thân không coi ông không ra gì.

Thân hình của ông quá nhỏ bé


Mặc dù cuộc sống của ông, luôn là những ngày tháng nặng nhọc vất vả mưu sinh, nhưng trong ông vẫn giữ một tinh thần lạc quan đến bất ngờ, dù thân hình ông chỉ nhỏ như một anh chàng sọ dừa, đôi chân thì bị tật nguyền, nhưng ông không chịu, bố thí xin xỏ ai hết vì ông còn đó đôi bàn tay có thể giúp ông bán được những tấm vé số, ông biết mình tật nguyền rồi thì buồn gì nữa, tôi muốn bán vé số để dành tiền để về già còn nuôi mình được.

Người đàn ông ấy vẫn dùng đôi bàn tay để tự kiếm sống
Cuộc sống của ông không biết sẽ đi về đâu nếu ngày đó ông không có ai để nương tựa, một người phụ nữ đã tới và rủ ông vào Sài Gòn để kiếm sống, chăm sóc lo cho ông từng bữa cơm. người phụ nữ đó tên là Phan Thị Thu Vân cùng quê với ông, một cơn sốt năm 3 tuổi đã lấy mất một chân của cô, hoàn cảnh cô cũng rất khó khăn phải bươn trải từ lúc nhỏ nên một chữ bẻ đôi cô cũng không biết.

Tình cờ trong một lần cô đi bán vé số, thấy ông Trung đang đứng ven vỉa hè, cô đã đưa chú về nhà và ngỏ ý kết nghĩa anh em và cùng nhau đi vào Sài Gòn. chị chia sẻ thấy hoàn cảnh của ông như vậy, mình thấy mình còn đi được chứ ông đi đứng được, cả hai bên gia đình cũng không coi họ ra gì, thế là họ kết nghĩa anh em và cùng đi bán vé số, cả hai cùng nương tựa.
Cô Vân vẫn ngày bán những tờ vé số
Lúc đau ốm ông ấy đau thì mình lo được, chứ mình đau thì ông ấy không lo được. Cô Vân nhiều lúc cũng muốn bỏ ông đi đâu thì đi, nhưng vì tình thấy hoàn cảnh vậy cũng không thể bỏ ông nhưn vậy được. Lúc vào Sài Gòn cô có một mối tình với một người đàn ông khác, nhưng sau khi cô có con thì người đàn ông đó đã bỏ cô đi mất, thế là một mình cô phải nuôi cả người anh kết nghĩa và cả người con.

Nhưng dẫu cuộc sống có khó khăn đến đâu, cô vẫn chịu khó hằng ngày cô vẫn bán vé số, về nhà vẫn nấu cơm, giặt áo quần, một người phụ nữ bình thường đã vất vả rồi, mà với cô một người phụ nữ tật nguyền lo cả miếng cơm manh áo cho cả nhà là một điều quá sức với mình.

Bữa cơm của anh em kết nghĩa

Cô chia sẻ nhiều lúc đau ốm, nhưng không giám tới bệnh viện vì cô không đi bán vé số thì không có tiền nuôi gia đình, bán vé số nhiều khi còn không có đồng, buồn lắm nào nhưng cũng phải gượng, nhiều lúc không có tiền đóng học phí cho con phải đi mượn, số tiền vay đến mấy chục triệu, số tiền quá lớn nên cứ nợ qua này đến năm khác. Hỏi về ước mơ, cô chỉ đơn giản là con mình có nghề để nuôi lại cô, nhìn con cô thành tài là cô mừng rồi, cuộc sống tuy có vất vả nhưng người mẹ tật nguyền ấy vẫn dành những điều tốt đẹp cho người con của mình.

Nhìn vào hoàn cảnh của hai con người này, giữa tp Sài Gòn tấp nập nhộn nhịp lại làm tôi thấy đâu đó vẫn tồn tại lòng tốt của con người.

No comments :

Post a Comment