Saturday, August 20, 2016

ĐAU LÒNG CẬU BÉ PHẢI ĐAN BÚT ĐỂ CHẠY THẬN SUỐT ĐỜI

ĐAU LÒNG CẬU BÉ PHẢI ĐAN BÚT ĐỂ CHẠY THẬN SUỐT ĐỜI

Em ấy là Mạnh, ở cái tuổi 18, cái tuổi chỉ biết học hành, vui chơi nhưng em phải mang trong mình căn bệnh suy thận giai đoạn cuối, sau khi nghe tin mẹ của Mạnh đã khóc rất nhiều, bởi hoàn cảnh khó khăn nay còn khó khăn gấp bội. Suốt thời gian bị bệnh em phải trịu những di chứng những cục u lồi lõm, khuôn mặt hốc hác, mới 18 tuổi mà lưng đã còng như người già.

Khuôn mặt đáng thương không nói nên lời

 Con đường tới trường của em ngày một xa khó khăn hơn bao giờ hết, bởi cậu phải lặn lội từ Long An lên Sài Gòn để chạy thận mới duy trì được thể trạng của mình, nhiều lúc cậu bé chỉ muốn nghỉ học vì sợ không ham nổi, hằng ngày cậu phải chạy thận tới hai rồi ba lần rõ ràng căn bệnh của cậu ngày càng yếu dần đi, những  lúc cậu bé chạy thận là người mẹ phải ra ngoài khóc sợ cậu sẽ buồn. Vì truyền chất dịch vào trong người  nên khi nằm ngủ với cậu bé là một điều khó khăn bởi lượng dịch tràn vào phổi cậu gây khó chịu, nhiều đêm em không ngủ được, vì thế mẹ quyết định dẫn em lên ở hẳn bệnh viện, số tiền để truyền cho cậu bé cứ tăng lên từng ngày, số tiền mà bố, mẹ Mạnh định cho em đi học đại học nay đã dồn hết vào chữa bệnh cho em.
Những khối u quái ác cứ dần to lên

 Những ngày nằm trên giường bệnh em tình cờ học được cách đan bút, công việc tuy không  nặng nhọc nhưng thời gian dành cho nó thì không phải ít, dẫu vậy em vẫn miệt mài đan bút bởi đan bút sẽ giúp em bán được có it tiền để trang trải những ngày nằm tháng nằm trên dường bệnh, nhưng em không phải quá buồn bởi đã có sự thăm hỏi động viên của nhiều người, em đã dần vui vẻ hơn có niềm tin vào cuộc sống.
Người mẹ nở nụ cười cho người con có động lực đối trọi với căn bệnh quái ác

 Giữa trưa mẹ con Mạnh vừa ăn cơm xong bữa ăn của hai mẹ con thì không có gì chút rau và bát cơm là em lại phải vào phòng chạy thận, Khi đươc người mẹ chia sẻ dòng tâm sự, bà chỉ mong cho đứa con của mình được khỏe thôi, bà mỉm cười với chúng tôi, nhưng ai cũng hiểu được nụ cười đó vừa an ủi mình, cũng như giúp con vui vẻ hơn với căn bệnh nan y này.

 Người mẹ chỉ mong cho con khỏi bệnh, sẵn sàng làm mọi việc để nuôi em, điều đó làm cho tôi cảm thấy phụ nữ Việt Nam rất chịu thương chịu khó, vất vả một nắng hai sương cũng chỉ để cho người con những thứ tốt đẹp nhất. 

No comments :

Post a Comment